Nam Chính Đại Hải Trình Chương 2 – Gương Mặt Trong Gương Không Phải Là Mình

Chương 02

Gương Mặt Trong Gương Không Phải Là Mình

Nếu còn tiếp tục như cũ, hắn sẽ chết trong khi vẫn còn sống.

Cuộn xuống

Sáng hôm sau.

Không chuông báo thức. Không âm nhạc nâng mood. Chỉ có sự im lặng của một kẻ vừa biết rằng…

Nếu còn tiếp tục như cũ, hắn sẽ chết — chết trong khi vẫn còn sống, và cái chết đó thì bẩn thỉu, không ai buồn chôn.

Gương cũ, mờ,
lem vài vết kem đánh răng.

Hắn nhìn sâu vào nó, và lần đầu tiên, gương không phản chiếu một thằng vô dụng.

Nó cho thấy một điều gì đó khác.

Ba điều bắt đầu tỉnh dậy trong phản chiếu:

01

Ánh mắt

Không chấp nhận thêm bất kỳ sự nhượng bộ nào nữa.

02

Cơ hàm

Siết chặt. Một quyết định đã được đóng lại và sẽ không mở ra lần nữa.

03

Bờ vai

Gồng lên chống lại cái trọng lượng vô hình đè lên hắn suốt chục năm qua.

Không phải ánh sáng. Không phải phép màu. Chỉ là một cái nhìn khác.
Như thể từ hôm nay, hắn thôi không xin phép nữa. Không xin phép ai cho mình quyền làm lại. Không cần sự chấp thuận để tồn tại.
Hắn tự cho phép mình trở lại.
Gương không nói, nhưng hắn nghe thấy
“Trong ngực mày có một con thú đang ngủ. Mày đã nhốt nó quá lâu.”
— Tiếng vọng từ bên trong —

Không nước mắt. Không xúc động.

Chỉ một cái gật đầu, rất nhẹ.

Như thể hắn đang thương lượng với một vị thần cổ xưa — vị thần mà hắn chính là tạo vật duy nhất còn nhớ tên.

⟡ ⟡ ⟡
Scroll to Top